DIVEROUT
Quay Lại Blog
Malik Al-Fayed

Người không biết bơi có lặn bình khí được không? Phá tan sự lặng im của biển cả

Này người bạn của tôi, hãy ngồi xuống và dùng chút trà. Bạn thì thầm rằng mình không biết bơi, rằng làn nước là một kẻ xa lạ? Để tôi kể cho bạn một bí mật từ Biển Đỏ: lũ cá chẳng bơi để giành huy chương, và bạn cũng không cần phải làm thế.

Người không biết bơi có lặn bình khí được không? Phá tan sự lặng im của biển cả

Chào mừng bạn, người bạn của tôi. Ahlan wa sahlan. Đến đây, hãy ngồi xuống tấm thảm này. Hôm nay gió thổi từ phương Bắc, nghĩa là nước ở rạn san hô Lighthouse đang êm đềm như một đứa trẻ đang ngủ say. Bạn có ngửi thấy mùi đó không? Đó là sự hòa quyện giữa vị mặn của bụi nước biển và mùi thuốc lá vị táo từ chiếc bình shisha nhà bên. Đó chính là mùi hương của vùng Dahab này.

Bạn nhìn làn nước xanh thẳm với ánh mắt khao khát, nhưng tôi thấy cả sự do dự nơi bờ vai bạn. Bạn nín thở mỗi khi một con sóng vỗ quá mạnh. Tôi biết ánh mắt đó. Tôi đã thấy nó hàng ngàn lần rồi.

Bạn nghiêng người và thì thầm với tôi: "Malik này, tôi muốn ngắm nhìn lũ cá. Tôi muốn tận mắt thấy những vườn san hô mà anh kể. Nhưng... tôi không biết bơi."

Bạn tưởng tôi sẽ cười sao? Bạn tưởng tôi sẽ đuổi bạn về lại hồ bơi ở Cairo hay London à? Không. Tôi rót cho bạn thêm một tuần trà nữa. Bởi vì đó là lời nói dối lớn nhất mà bạn tự nói với bản thân mình. Đại dương không yêu cầu bạn phải là một kình ngư Michael Phelps. Đại dương chỉ yêu cầu bạn hãy bình tâm.

Một thợ lặn đang lo lắng trên mặt nước

Sự hiểu lầm tai hại

Hãy cùng tách biệt thực tế khỏi những bóng ma trong đầu bạn. Khi mọi người nói "Tôi không biết bơi", thường ý họ là họ không thể bơi bướm dọc hồ bơi mà không phải thở hổn hển. Họ ý nói họ không biết kỹ thuật hoàn hảo để quạt tay như một chiếc cối xay gió.

Trong lặn bình khí, chúng tôi không muốn bạn quạt tay như cối xay gió. Nếu bạn khua tay dưới nước ở Biển Đỏ này, bạn sẽ làm lũ cá Anthias nhỏ bé sợ hãi, và tôi sẽ rất phiền lòng với bạn đấy.

Lặn là nghệ thuật của việc không làm gì cả. Đó là nghệ thuật của sự lười biếng.

Có sự khác biệt giữa "biết bơi" và "sự thoải mái với nước". Sự thoải mái với nước nghĩa là bạn có thể úp mặt xuống nước mà không hoảng loạn. Nghĩa là nếu nước có lọt vào mũi, bạn ho sặc, bạn đẩy nó ra và tiếp tục. Bạn không vụt thẳng lên mặt nước và la hét.

Tôi đã từng dạy những vận động viên bơi lội Olympic nhưng lại là những thợ lặn tồi. Họ cố gắng chống lại dòng nước. Họ đá chân thật mạnh. Họ dùng phổi như một cái búa lò rèn. Chỉ trong vòng mười phút, bình khí của họ đã cạn sạch vì họ làm việc quá sức.

Rồi tôi cũng từng dạy những người bà không thể bơi nổi một vòng hồ. Nhưng ở dưới biển? Họ bình thản. Họ tin tưởng vào thiết bị. Họ lơ lửng như loài cá nóc. Họ chính là những thợ lặn giỏi hơn.

Quy tắc của cuộc chơi (PADI và SSI)

Tôi phải thành thật với bạn. Tôi là một người dẫn đường, không phải cảnh sát, nhưng các tổ chức như PADI và SSI có những quy tắc riêng. Họ cần biết rằng bạn sẽ không bị đuối nước nếu chẳng may tàu lặn bỏ quên bạn (điều mà tôi sẽ không bao giờ làm đâu bạn tôi ơi, tôi đếm thợ lặn của mình kỹ như gà mẹ đếm con vậy).

để trở thành một Thợ lặn vùng nước mở, bạn phải vượt qua một bài đánh giá kỹ năng nước. Nghe có vẻ đáng sợ, nhưng thực tế thì không.

Đây là những gì bạn phải làm:

  1. Bài nổi: Bạn phải nổi hoặc đứng nước trong 10 phút mà không sử dụng bất kỳ thiết bị hỗ trợ nào. Không kính lặn, không chân vịt, không bộ đồ lặn (trừ khi được gắn chì để đạt độ nổi trung tính). Bạn có thể nằm ngửa. Bạn có thể bơi chó. Bạn có thể nhìn lên bầu trời và mơ về bữa tối. Bạn chỉ cần không chạm vào đáy hoặc thành hồ bơi là được.
  2. Bài bơi: Bạn có hai lựa chọn.
  • Lựa chọn A: Bơi 200 mét. Không giới hạn thời gian. Bất kỳ kiểu bơi nào. Bạn có thể bơi trườn sấp, bơi ếch, hoặc một kiểu bơi bạn mới tự chế ra ngày hôm qua. Bạn chỉ không được dừng lại.
  • Lựa chọn B (Vũ khí bí mật): Bơi 300 mét với kính lặn, ống thở và chân vịt.

Lựa chọn B chính là lý do tôi nói với bạn rằng luôn có hy vọng.

Khi mang chân vịt vào chân, bạn không còn là một con người vụng về nữa. Bạn đã là một nửa của loài cá. Chân vịt cho bạn sức mạnh. Kính lặn giúp bạn nhìn rõ. Ống thở giúp bạn hít thở mà không cần ngẩng đầu. Nếu bạn có thể đá chân và thở qua một chiếc ống, bạn sẽ vượt qua bài kiểm tra này.

Yêu cầuBơi (Không thiết bị)Bơi (Có thiết bị)Giới hạn thời gian
Khoảng cách200 Mét300 MétKhông có (liên tục)
Kiểu bơiBất kỳKính lặn, Ống thở, Chân vịtKhông áp dụng
Độ khóCao đối với người không biết bơiThấp/Trung bìnhKhông áp dụng

Câu chuyện về Thomas "Tảng Đá"

Để tôi kể cho bạn nghe một câu chuyện. Ba năm trước, một người đàn ông tên Thomas đến cửa hàng của tôi. Anh ấy đến từ Đức. Một anh chàng to lớn, khỏe mạnh, nhưng anh ấy nhìn mặt nước như thể nó chứa đầy axit vậy.

Anh ấy bảo tôi: "Malik này, tôi sẽ chìm nghỉm mất thôi. Người tôi như làm bằng đá vậy. Tôi không biết bơi."

Anh ấy muốn lặn vì vợ anh ấy rất thích môn này, và anh ấy không muốn ngồi một mình trên bãi biển nữa. Anh ấy cảm thấy xấu hổ.

Chúng tôi đi đến khu vực nông của rạn Lighthouse. Nước ở đó chỉ cao đến thắt lưng. Tôi cho anh ấy mặc một bộ đồ lặn. Bạn có biết vải neoprene có tác dụng gì không? Nó chứa đầy các bọt khí li ti. Nó nổi. Sau đó tôi đeo thiết bị kiểm soát độ nổi BCD lên người anh ấy. Về cơ bản, nó là một chiếc áo phao mà chúng ta có thể điều chỉnh được.

Tôi nói với Thomas: "Nằm ngửa ra đi."

Anh ấy hoảng hốt: "Tôi sẽ chìm mất!"

"Thomas," tôi nói. "Anh đang mặc đủ lớp cao su trên người để làm nổi cả một con lạc đà đấy. Nằm ngửa ra đi."

Anh ấy nằm ngửa ra. Anh ấy nổi bồng bềnh. Anh ấy có muốn chìm cũng không được. Chúng tôi dành ra hai ngày chỉ để lặn ống thở. Chưa lặn bình khí đâu. Chỉ để anh ấy làm quen với cảm giác úp mặt xuống nước. Đó mới chính là rào cản. Không phải do cơ bắp của anh ấy; mà là do bộ não đang gào lên: NGUY HIỂM! KHÔNG CÓ KHÔNG KHÍ!

Đến lúc thực hiện bài kiểm tra bơi với ống thở 300 mét, anh ấy đã rất lo lắng. Anh ấy xỏ chân vịt vào. Tôi bơi bên cạnh anh ấy.

"Chỉ cần đá chân thôi, Thomas. Chậm thôi. Trái, rồi phải. Thở đi."

Anh ấy đã làm được. Anh ấy ngừng nghĩ về việc "bơi" và bắt đầu nghĩ về việc "lướt đi". Khi kết thúc, anh ấy ngẩng đầu lên và khóc. Không phải vì buồn. Anh ấy nhận ra rằng nhà tù nằm trong tâm trí anh ấy, chứ không phải ở đôi chân.

Một thợ lặn đang học ở vùng nước nông

Thiết bị sẽ làm thay phần việc của bạn

Bạn tôi ơi, bạn phải hiểu về thiết bị. Chúng ta có công nghệ hỗ trợ.

Khi bạn bơi, bạn phải chống lại trọng lực. Bạn phải vận động để không bị chìm.

Khi bạn lặn, bạn ở trạng thái trung tính. Chúng tôi thêm chì vào người bạn vì bộ đồ lặn làm bạn nổi quá mức. Bạn có tưởng tượng nổi không? Bạn lo lắng về việc bị chìm, còn công việc của tôi là làm cho bạn đủ nặng để có thể đi xuống.

Dưới mặt nước, bạn không dùng đến cánh tay. Bạn khoanh tay trước ngực hoặc giữ lấy đồng hồ đo. Bạn chỉ cử động chân nhẹ nhàng. Nếu bạn ngừng cử động, bạn không chìm. Bạn lơ lửng. Như một vị thần đèn trên tấm thảm bay vậy.

Nếu bạn mệt khi ở trên mặt nước? Bạn chỉ cần nhấn một nút trên vòi bơm hơi. Xìììì. Khí từ bình sẽ đi vào áo khoác của bạn. Bây giờ bạn chính là một chiếc thuyền. Bạn có thể ngủ ở đó nếu muốn (nhưng làm ơn, đừng ngáy nhé, làm thế lũ cá heo sợ đấy).

Rào cản thực sự: Hoảng loạn hay Bình yên

Lý do các tổ chức lặn muốn bạn biết bơi một chút không phải vì yêu cầu thể lực. Đó là vì sự thoải mái. Họ muốn thấy rằng nếu kính lặn của bạn rơi ra, bạn sẽ không hít cả đại dương vào phổi.

Nếu bạn không thể bơi vì những hạn chế về thể chất, chúng ta có thể khắc phục được. Chúng ta có găng tay có màng bơi, các kỹ thuật chuyên biệt và những huấn luyện viên kiên nhẫn.

Nhưng nếu bạn không thể bơi vì bạn khiếp sợ mặt nước? Đó lại là chuyện khác. Đó là bức tường mà chúng ta phải leo qua.

Bạn phải tự hỏi mình: Bạn sợ nước, hay bạn sợ bị chết đuối?

Nếu bạn sợ chết đuối, tốt thôi. Điều đó là lành mạnh. Tôi cũng sợ chết đuối. Đó là lý do tôi kiểm tra thiết bị của mình. Đó là lý do tôi quan sát đồng hồ khí.

Nhưng nếu nỗi sợ làm bạn đóng băng, làm bạn cứng đờ như một khúc gỗ? Vậy thì chúng ta phải bắt đầu thật chậm. Chúng ta chưa đi đến Hố Xanh vội. Chúng ta sẽ ra vịnh cát. Bạn đứng đó. Bạn úp mặt xuống. Bạn thở. Bạn nhận ra rằng làn nước đang nâng đỡ bạn.

Cận cảnh thiết bị lặn bình khí

Lời khuyên của Malik dành cho người không biết bơi

Vậy, bạn muốn lặn chứ? Yallah, đi thôi nào. Nhưng đây là "toa thuốc" tôi dành cho bạn:

  1. Đừng nói dối huấn luyện viên của mình. Hãy nói với họ ngay lập tức: "Tôi bơi không giỏi." Nếu họ là một huấn luyện viên tốt, họ sẽ mỉm cười và nói: "Không vấn đề gì." Nếu họ đảo mắt ngán ngẩm, hãy đến Dahab. Tìm tôi. Tôi sẽ dạy bạn.
  2. Thử lặn ống thở trước. Mua một chiếc kính lặn và ống thở. Đến hồ bơi. Chỉ cần nổi thôi. Học cách thở khi đang úp mặt xuống. Đây là 90% của trận chiến rồi.
  3. Chọn địa điểm phù hợp. Đừng học ở những nơi nước lạnh, tối tăm với sóng lớn. Hãy đến Biển Đỏ. Đến Thái Lan. Hãy đến nơi nước ấm, trong vắt và nông.
  4. Đừng vội vã. Nếu khóa học mất 3 ngày với người khác, có thể nó sẽ mất 5 ngày với bạn. Ai quan tâm chứ? Lũ cá đâu có kiểm tra lịch trình của bạn.

Đại dương rộng lớn lắm, người bạn của tôi ạ. Nó còn già nua hơn cả sa mạc này. Nó không quan tâm bạn đã giành huy chương vàng hay bạn từng trượt môn thể dục. Nó chỉ yêu cầu sự tôn trọng.

Uống hết trà đi. Ly đã cạn rồi. Sáng mai, hãy gặp tôi tại cửa hàng. Chúng tôi sẽ mặc bộ đồ lặn cho bạn, chúng ta sẽ ra vùng nước nông, và bạn sẽ thấy. Bạn không phải là một tảng đá. Bạn chỉ là một chú cá đã lỡ quên mất cách để nổi thôi.