DIVEROUT
Quay Lại Blog
Magnus Sorensen

Sai lầm con người trong lặn biển: 80% tai nạn là lỗi của bạn

Đại dương không quan tâm bạn sống hay chết. Thống kê cho thấy 80% các ca tử vong khi lặn bắt nguồn từ sai lầm con người, không phải do hỏng hóc thiết bị. Đây là cái nhìn thực tế đầy lạnh lẽo về lý do tại sao thợ lặn tử vong và cách nhận thức tình huống giúp bạn duy trì hơi thở.

Sai lầm con người trong lặn biển: 80% tai nạn là lỗi của bạn

Tôi đang viết những dòng này từ một khoang sinh hoạt cao áp (pressurized living habitat). Bên ngoài những bức tường thép, Biển Bắc đang ép vào với một lực đủ để nghiền nát một chiếc xe hatchback. Chúng tôi đang ở độ sâu bão hòa. Lạnh lẽo. Tối tăm. Và nếu tôi phạm sai lầm ở đây, tôi sẽ chết trước khi kịp nhận ra mình đã làm hỏng việc.

Người ta thường hỏi tôi về hỏng hóc thiết bị. Họ hỏi về cá mập tấn công. Họ hỏi về bệnh giảm áp (the bends).

Họ đang tập trung vào sai thứ.

Đại dương là một môi trường thù địch. Nó không phải bạn của bạn. Đó là một không gian làm việc công nghiệp nơi vật lý quyết định sự sống còn. Nếu bạn tôn trọng vật lý, bạn sống. Nếu bạn phớt lờ chúng, bạn chết. Mạng lưới Cảnh báo Thợ lặn (DAN) công bố các báo cáo hàng năm về tử vong khi lặn. Mỗi năm, những con số đều kể cùng một câu chuyện. Khoảng 80% các tai nạn lặn không phải do bộ điều áp (regulator) phát nổ hay van bình khí bị gãy. Chúng gây ra bởi sai lầm của con người.

Điều đó có nghĩa là trong 8 trên 10 chiếc túi đựng xác, thiết bị vẫn hoạt động bình thường. Bộ não vận hành chúng mới là vấn đề.

Industrial diving gear

Con số thống kê đáng sợ

Khi tôi quan sát những thợ lặn giải trí ở vùng nước ấm, tôi thấy sự chủ quan. Họ coi đại dương như một hồ bơi. Họ dựa dẫm vào các hướng dẫn viên (dive master) để kiểm tra khí. Họ đặt cược mạng sống vào một chiếc vòng đệm O-ring duy nhất mà không thèm kiểm tra nó trước.

Dữ liệu của DAN rất rõ ràng. Các "sự kiện kích hoạt" dẫn đến tử vong thường bắt đầu từ những việc nhỏ. Một chiếc mặt nạ bị rò rỉ. Một cơn chuột rút. Một chút dòng chảy. Đó là những phiền toái nhỏ. Trong lặn thương mại, chúng tôi xử lý những việc này trước cả bữa sáng. Nhưng với một thợ lặn không được đào tạo kỹ hoặc chủ quan, một vấn đề nhỏ sẽ leo thang thành hoảng loạn. Hoảng loạn dẫn đến việc trồi lên quá nhanh hoặc đuối nước.

Nguyên nhân gốc rễ được chia thành bốn loại chính: nguồn cấp khí, kiểm soát độ nổi, hoảng loạn, và sự ngu ngốc (vượt quá giới hạn). Hãy cùng mổ xẻ chúng.

Hết khí thở

Tôi không có một chút sự đồng cảm nào cho lỗi này.

Trong lặn bão hòa, khí của chúng tôi được thu hồi và tái chế. Nó được giám sát bởi một đội ngũ kỹ thuật viên hỗ trợ sự sống trên mặt nước. Chúng tôi biết chính xác mình đang thở gì và còn bao nhiêu khí đến từng phân tử.

Thợ lặn giải trí hết khí vì họ không chú ý. Đơn giản là vậy.

Các báo cáo của DAN liên tục chỉ ra "thiếu khí" là tác nhân hàng đầu cho các tai nạn chết người. Làm sao chuyện này có thể xảy ra? Bạn có một cái đồng hồ đo ngay trước mặt mình.

Nó xảy ra vì sự xao nhãng. Bạn thấy một con rùa. Bạn đuổi theo con rùa. Bạn quên mất mình đang ở độ sâu 30 mét và tốc độ tiêu thụ khí đã tăng gấp đôi vì bạn đang quạt chân quá mạnh. Đột nhiên bộ điều áp trở nên rít. Bạn rít một hơi thật mạnh và không nhận được gì.

Giờ đây bạn chỉ có vài giây để giải quyết một vấn đề mà đáng lẽ bạn phải nhận ra từ mười phút trước.

Nếu bạn hết khí, bạn đã thất bại ở yêu cầu cơ bản nhất của việc ở dưới nước: duy trì sự sống của chính mình.

Thất bại trong kiểm soát độ nổi

Thợ lặn vùng nước ấm rất thích đeo quá nhiều chì. Họ buộc lên mình 12 ký chì chỉ để chìm xuống, sau đó thổi phồng BCD của mình như một quả bóng để nổi lên. Đây là công thức dẫn đến thảm họa.

Việc trồi lên nhanh không kiểm soát gây ra thuyên tắc khí động mạch (AGE). Đây là tình trạng phổi của bạn giãn nở quá mức và các bong bóng khí tràn vào máu. Nó giết bạn rất nhanh. Ngược lại, việc không thể duy trì độ nổi ở mặt nước dẫn đến đuối nước.

Tôi nhớ đã quan sát một "thợ lặn kỹ thuật" tại Scapa Flow. Anh ta mặc bộ đồ khô (dry suit) nhưng chưa được đào tạo. Anh ta không quản lý được bong bóng khí trong bộ đồ của mình. Chân anh ta vểnh lên trời, không khí dồn hết xuống ủng. Anh ta bắn lên mặt nước từ độ sâu 15 mét như một tên lửa Polaris. Anh ta đã may mắn khi không bị đột quỵ hay vỡ phổi.

Trong lặn thương mại, độ nổi là trung tính. Chúng tôi nặng. Chúng tôi đi bộ dưới đáy hoặc làm việc từ một sàn nâng. Sự ổn định là an toàn. Nếu bạn không thể lơ lửng bất động ở độ sâu 3 meters trong năm phút, bạn không có việc gì để làm ở vùng nước sâu cả.

Diver struggling with buoyancy

Vòng xoáy hoảng loạn

Hoảng loạn là kẻ sát nhân. Đó là lúc bộ não bò sát nắm quyền kiểm soát.

Khi con người hoảng loạn, họ ngừng suy nghĩ. Họ nín thở. Họ lao thẳng lên mặt nước. Họ nhả bộ điều áp ra khỏi miệng.

Tôi đã thấy sự hoảng loạn trong mắt những người đàn ông đáng lẽ phải dày dạn kinh nghiệm. Nó nồng nặc mùi sợ hãi. Trong dòng nước đóng băng của Biển Bắc, hoảng loạn đồng nghĩa với hạ thân nhiệt và cái chết.

Các báo cáo của DAN nhấn mạnh rằng "bị kẹt hoặc vướng" là một tác nhân phổ biến. Nhưng việc bị vướng không giết chết bạn. Bạn có dao. Bạn có bạn lặn. Bạn có khí. Thứ giết chết bạn là phản ứng tâm lý khi bị mắc kẹt. Bạn vùng vẫy. Bạn đốt sạch khí dự trữ. Nhịp tim tăng vọt. Khí carbon dioxide (CO2) tích tụ.

Nồng độ CO2 cao rất nguy hiểm. Nó kích hoạt trạng thái "đói khí" (air hunger), khiến bạn cảm thấy như thể mình đang nghẹt thở ngay cả khi vẫn còn khí. Điều này tạo ra một vòng lặp phản hồi của sự kinh hoàng.

Cách duy nhất để tiêu diệt sự hoảng loạn là đào tạo. Bạn phải rèn luyện bộ não chống lại căng thẳng. Ở trường lặn thương mại, họ tắt khí của chúng tôi. Họ thắt nút ống dẫn khí. Họ làm tràn nước vào mặt nạ. Họ bắt chúng tôi giải những bài toán phức tạp trong khi đang lạnh cóng.

Bạn học được rằng chừng nào bạn còn thở được, bạn còn có thể giải quyết được vấn đề.

Vượt quá giới hạn cá nhân

Đây là danh mục của "sự ngu ngốc".

Thợ lặn giải trí đi vào hang động mà không có kỹ năng lặn hang. Thợ lặn vùng nước mở (open water) xuống độ sâu 40 mét chỉ với một bình đơn. Những người đi lặn khi có bệnh lý tim mạch hoặc thể lực kém.

Đại dương không bao giờ dung thứ cho cái tôi.

Chúng tôi sử dụng một thuật ngữ: Bình thường hóa sự sai lệch (Normalization of Deviance).

Nó có nghĩa là bạn phá vỡ một quy tắc an toàn một lần và không chết. Thế là bạn nghĩ quy tắc đó thật ngớ ngẩn. Bạn làm lại lần nữa. Và lần nữa. Cuối cùng, biểu đồ xác suất sẽ đuổi kịp bạn.

Bạn lặn xuống 50 mét bằng khí nén (air). Không có gì xảy ra. Bạn nghĩ mình miễn nhiễm với say nitơ (narcosis). Lần tới, ở độ sâu 45 mét, mọi chuyện chệch hướng. Bạn bị say nitơ. Bạn đưa ra một quyết định tồi. Bạn không bao giờ trở lên nữa.

So sánh: Tư duy Giải trí vs. Thương mại

Yếu tốCách tiếp cận Giải tríCách tiếp cận Thương mại/Kỹ thuật
Sự dư phòngMột bình, một bộ điều áp. "Bạn lặn là phương án dự phòng của tôi."Bình đôi, bộ điều áp độc lập, bình cứu hộ (bailout). "Tôi tự túc được."
Lập kế hoạch khí"Tôi sẽ lên khi còn 50 bar."Quy tắc một phần ba. Tính toán điểm dừng tới hạn (Rock Bottom). Lên mặt nước với lượng dự trữ.
Thiết bịĐồ thuê. Bảo dưỡng có khi mỗi năm một lần.Đồ cá nhân. Kiểm tra trước mỗi lần xuống nước. Các điểm lỗi đều có dự phòng.
Phản ứng hoảng loạnLao lên mặt nước.Dừng lại. Thở. Suy nghĩ. Hành động.
Bảo vệ chống lạnhBộ đồ ướt 3mm (run rẩy).Bộ đồ nước nóng hoặc bộ đồ khô cao su ép (ổn định nhiệt).

Nhận thức tình huống

Điều này đưa chúng ta đến kỹ năng quan trọng nhất trong lặn biển. Đó không phải là kỹ thuật quạt chân. Đó không phải là việc bạn có thể nhận diện được bao nhiêu loài sên biển.

Đó là Nhận thức tình huống (Situational Awareness).

Đây là một khái niệm quân sự và công nghiệp. Nó có nghĩa là biết điều gì đang xảy ra xung quanh bạn, điều gì đang xảy ra với thiết bị của bạn, và điều gì sẽ xảy ra trong năm phút tới.

Hầu hết các tai nạn xảy ra vì nhận thức của thợ lặn bị thu hẹp vào một điểm duy nhất. Họ tập trung vào cái máy ảnh. Hoặc con cá. Hoặc một đoạn dây bị rối. Họ mất đi cái nhìn tổng thể.

Họ ngừng kiểm tra đồng hồ áp suất. Họ ngừng kiểm tra độ sâu. Họ mất dấu bạn lặn.

Trong công việc của tôi, chúng tôi liên tục quét (scanning):

  1. Khí: Tôi còn bao nhiêu? Bình cứu hộ còn bao nhiêu?
  2. Độ sâu: Tôi có đang duy trì vị trí không?
  3. Thời gian: Còn bao lâu nữa thì nghĩa vụ giải nén tăng lên?
  4. Môi trường: Dòng chảy có đang thay đổi không? Tầm nhìn có đang giảm không?
  5. Bản thân: Tôi có lạnh không? Tôi có mệt không? Nhịp thở của tôi có đang tăng cao không?

Nếu bạn có thể duy trì vòng lặp này, bạn sẽ không nằm trong con số 80% kia.

Diver checking gauge

Điểm mấu chốt

Chúng tôi làm việc trong bóng tối. Chúng tôi làm việc dưới áp lực. Chúng tôi hàn đường ống và trục vớt xác tàu nơi nước chỉ có 4 độ C. Chúng tôi không thường xuyên gặp tai nạn.

Tại sao?

Bởi vì chúng tôi mặc định rằng mọi thứ đều đang cố giết mình. Chúng tôi kiểm tra mọi thứ hai lần. Chúng tôi lên kế hoạch cho tình huống xấu nhất.

Lặn giải trí được quảng bá như một hoạt động phong cách sống "vui vẻ". Các tổ chức bán cho bạn các chứng chỉ với hình ảnh những người mỉm cười trong làn nước ấm, trong vắt. Họ không cho bạn thấy những ca thuyên tắc mạch. Họ không cho bạn thấy những cơn hoảng loạn.

Nếu bạn muốn sống sót trước đại dương, hãy ngừng hành động như một khách du lịch. Hãy bắt đầu suy nghĩ như một người vận hành chuyên nghiệp.

Tự kiểm tra thiết bị của mình. Đừng tin vào cửa hàng lặn. Theo dõi khí của bạn như thể mạng sống phụ thuộc vào nó. Vì đúng là như vậy. Luôn ở trong giới hạn đào tạo. Hang động không quan tâm bạn có dũng cảm hay không. Luôn giữ cái đầu quan sát xung quanh.

Dòng nước đang chờ đợi bạn phạm sai lầm. Đừng cho nó toại nguyện.

Dark ocean depths