DIVEROUT
Quay Lại Blog
Malik Al-Fayed

Hơi Thở Đầu Tiên: Vượt Qua Tấm Gương Tại Biển Đỏ

Có một khoảnh khắc khi bộ não bạn gào thét 'dừng lại' nhưng lá phổi lại bảo 'được'. Tôi sẽ đưa bạn qua trải nghiệm cảm giác thực sự của hơi thở đầu tiên dưới nước tại Dahab, từ vị vị của cao su đến sự tĩnh lặng của đại dương xanh.

Hơi Thở Đầu Tiên: Vượt Qua Tấm Gương Tại Biển Đỏ

Walking into the sea

Bạn tôi ơi, chào mừng bạn. Ngồi xuống đi. Trà còn nóng và đường thì luôn sẵn sằng, đúng như cách chúng tôi vẫn thưởng thức ở Dahab này. Bạn nhìn vào làn nước và thấy một tấm lụa xanh phẳng lặng. Còn tôi nhìn vào đó và thấy một mái nhà. Một mái nhà nơi tôi dành nửa cuộc đời mình để gắn bó.

Bạn vừa hỏi tôi một câu làm tôi mỉm cười. Bạn muốn biết cảm giác đó thực sự ra sao. Không phải những thông số kỹ thuật. Không phải định nghĩa khô khan trong sách giáo khoa về "chức năng của bộ điều khí". Bạn muốn biết điều gì xảy ra bên trong tâm trí và trái tim khi bạn úp mặt xuống nước và quyết định rằng mình sẽ không chết.

Nào, để tôi kể cho bạn nghe. Tôi đã chứng kiến ngàn khuôn mặt trải qua sự thay đổi này. Tôi vẫn nhớ như in lần đầu của chính mình. Đó không chỉ là hít thở. Đó là việc bước xuyên qua một tấm gương.

Sự Kháng Cự Của Tâm Trí

Trước khi chạm vào nước là cái nóng. Ở vùng Nam Sinai này, mặt trời như một bàn tay nặng nề đè lên vai bạn. Bộ đồ lặn thì chật ních. Nó có mùi cao su tổng hợp và mùi muối cũ. Bạn đang đổ mồ hôi. Bình khí trên lưng nặng mười hai ký và thắt lưng chì thì thắt chặt vào hông. Bạn cảm thấy mình thật vụng về. Giống như một con vịt đang cố lạch bạch đi trên đá vậy.

Bộ não của bạn rất thông minh. Nó đã bảo vệ tổ tiên bạn sống sót qua hàng ngàn năm bằng cách tuân theo một quy tắc đơn giản: Đừng hít nước vào phổi.

Vì vậy, khi chúng ta đứng ở vùng nước sâu đến ngực tại rặng san hô Lighthouse và tôi bảo bạn: "Được rồi bạn hiền, quỳ xuống nào," mọi chuông báo động trong đầu bạn bắt đầu vang lên inh ỏi.

Bạn ngậm mồm thở vào miệng. Miếng ngậm làm bằng silicone. Cảm giác thật lạ lẫm. Nó có vị nhựa và có lẽ là một chút dư vị của biển nếu chúng ta vừa rửa nó dưới đại dương. Bạn cắn nhẹ vào các mấu cao su. Lúc này bạn đang hít thở không khí từ bình, nhưng mặt bạn vẫn khô. Không khí lạnh. Đó là không khí khô, đã được lọc và nén để loại bỏ hơi ẩm để bình khí không bị rỉ sét. Nó chạm vào cuống họng bạn với một cảm giác lành lạnh, khô khốc như xương rồng trên sa mạc. Nó khiến bạn thấy khát ngay lập tức.

Sau đó tôi ra hiệu. Xuống thôi.

Cú Nhảy Xuống: Sự Hỗn Loạn Và Âm Thanh

Bạn cúi đầu xuống. Nước tràn qua trán, qua mắt và tai bạn.

Điều đầu tiên bạn nhận thấy không phải là hình ảnh. Mà là âm thanh.

Trên mặt đất, thế giới đầy rẫy những tiếng ồn nền. Tiếng gió. Tiếng xe. Tiếng chim. Tiếng nói chuyện. Dưới nước, giây đầu tiên là một cú sốc của sự tĩnh lặng, ngay sau đó là tiếng ồn lớn nhất mà bạn từng tạo ra.

HSSSHHHHHHHHHH.

Đó là âm thanh khi bạn hít vào. Nó nghe như một cơn bão đang gào thét bên trong hộp sọ. Bộ điều khí cung cấp không khí ở áp suất môi trường của nước, vì vậy nó ùa vào với một lực rất mạnh.

Rồi bạn thở ra.

GLUG-GLUG-GLUB-ROAR.

Những bong bóng khí thật hỗn loạn. Chúng lướt qua tai và cù vào má bạn. Chúng bay lên mặt nước, chao đảo và rung rinh. Trong một khoảnh khắc, bạn như bị mù vì những bong bóng đó. Bạn cảm nhận được làn nước lạnh ép vào đôi má mình, phần duy nhất trên khuôn mặt không bị che phủ.

Tim bạn đang đập rất nhanh. Tôi có thể thấy điều đó. Tôi thấy nó trong mắt của mọi học viên. Đôi mắt mở to đằng sau lớp mặt nạ. Nhịp thở thì ngắn. Gấp gáp.

Hớp một ngụm. Hớp một ngụm. Hớp một ngụm.

Bạn đang "ăn cắp" từng chút không khí, sợ hãi không dám hít một hơi no nê. Bộ não bạn đang gào thét: "Chúng ta đang ở dưới nước! Nín thở mau!" Nhưng bạn không được làm thế. Tuyệt đối không bao giờ được nín thở. Bạn ép bản thân phải hít vào luồng không khí khô và lạnh đó một lần nữa. Cơ chế vẫn hoạt động. Nó vẫn cung cấp đủ cho bạn.

A diver's face close up

Sự Chuyển Biến: Khi Thế Giới Chậm Lại

Đây là khoảnh khắc kỳ diệu. Nó thường xảy ra sau khoảng ba mươi giây.

Bạn nhận ra mình vẫn còn sống.

Cơn hoảng loạn, nó giống như một nắm đấm đang từ từ nới lỏng ra. Bạn hít một hơi thật dài. Bạn làm đầy lá phổi mình. Vì không khí được nén lại, một phổi đầy không khí dưới nước chứa nhiều phân tử oxy hơn trên mặt đất. Nó rất giàu năng lượng. Nó đánh thức bạn dậy.

Bạn ngừng vật lộn với thiết bị. Bạn thả mình ngồi xuống bãi cát.

Bây giờ, hãy nhìn xem.

Biển Đỏ không giống như Đại Tây Dương. Chúng tôi không có những dòng nước đục và tối tăm. Chúng tôi có "ánh sáng lỏng". Những tia nắng xuyên qua mặt nước như những thanh kiếm, nhảy múa trên nền cát trắng. Chúng tôi gọi đây là "mạng lưới ánh sáng". Nó giống như một tấm lưới bằng vàng đang chuyển động qua lại.

Sách vở nói rằng mọi thứ trông lớn hơn 33% và gần hơn 25% do hiện tượng khúc xạ. Nhưng với bạn, nó chỉ mang lại cảm giác gần gũi lạ kỳ. Khối san hô tưởng chừng như ở xa bỗng nhiên hiện ngay trước mắt. Đàn cá Anthias màu cam đang bùng nổ như pháo hoa xung quanh đầu bạn.

Bạn cảm thấy trọng lượng biến mất. Bình khí nặng nề ư? Biến mất rồi. Thắt lưng chì siết chặt ư? Cũng biến mất luôn. Bạn không còn là một con vịt vụng về nữa. Bạn là một thứ gì đó khác. Bạn đang bay.

Kho Lưu Trữ Cảm Giác

Hãy để tôi phân tích cho bạn, theo cách một đầu bếp phân tích một công thức nấu ăn. Cảm giác này là một sự pha trộn của những mâu thuẫn.

Cảm giácTrên mặt đấtDưới mặt nước
Trọng lựcMột lực kéo xuống liên tục. Đôi chân nặng nề.Không trọng lực. Bạn lơ lửng. Bạn là một phi hành gia.
Âm thanhLiên tục, đa hướng, nhiều tầng lớp.Có nhịp điệu. Chỉ có tiếng thở của bạn và tiếng lách tách của loài tôm.
Chất lượng không khíẨm, ấm, tự nhiên.Khô khốc, lạnh, mang tính cơ khí.
Thị giácTầm nhìn ngoại vi rộng, màu sắc nhất quán.Tầm nhìn đường hầm (do mặt nạ), màu sắc biến mất theo độ sâu (màu đỏ mất đầu tiên), vật thể được phóng đại.
Trạng thái tâm tríĐa nhiệm, xao nhãng.Tập trung duy nhất. Thiền định. Chỉ có hiện tại tồn tại.

Lời Độc Thoại Nội Tâm Của "Thomas"

Tôi nhớ một vị khách vào tháng trước. Thomas. Một anh chàng to lớn đến từ Đức. Khỏe mạnh, đầy hình xăm, trông như thể có thể nhấc bổng một con lạc đà. Nhưng khi xuống nước? Anh ta chỉ như một chiếc lá trước gió.

tôi giữ áo lặn của anh ta khi chúng tôi xuống sâu hơn. Tôi quan sát ánh mắt anh ta.

Mười giây đầu tiên: Hoàn toàn sợ hãi. Tôi thấy anh ta kiểm tra đồng hồ áp suất, nhìn tôi, nhìn lên mặt nước. Tay anh ta nắm chặt ống bơm xả khí đến mức trắng bệch cả khớp tay. Anh ta đang nghĩ: "Điều này thật trái tự nhiên. Mình là động vật có vú. Mình thuộc về đất cát."

Hai mươi giây: Anh ta ép mình thở ra một hơi thật dài. Anh ta quan sát những bong bóng bay lên. Anh ta nhận ra nước không tràn vào mũi mình. Mặt nạ kín bưng. Tốt rồi.

Bốn mươi giây: Anh ta nhìn một con cá sư tử đang lơ lửng gần một tảng đá. Con cá sư tử thật bình thản. Nó xòe những cái vây gai của mình ra, tự tin, giữ khoảng cách. Nó chẳng mảy may quan tâm đến Thomas. Thomas thấy vậy. Nếu con cá có thể bình tĩnh, tại sao Thomas lại phải hoảng loạn?

Sáu mươi giây: Cái nắm tay trên ống khí nới lỏng. Đôi chân anh ta ngừng khua khoắng cát. Anh ta treo mình ở đó. Lơ lửng.

Đây là khoảnh khắc tôi hằng chờ đợi. Khoảnh khắc "Bộ não Đất" tắt đi và "Bộ não Nước" bật lên. Những lời lẩm bẩm trong đầu dừng lại. Bạn không thể lo lắng về email, tiền thuê nhà hay bạn gái khi đang chìm dưới nước. Đại dương yêu cầu sự chú ý toàn bộ của bạn. Đó chính là sự thiền định tối thượng.

Sun rays underwater xuyên qua làn nước xanh thẳm. Bóng dáng của một thợ lặn đang lơ lửng phía xa. Một bầu không khí thanh bình và hùng vĩ.)

Bóng Ma Trong Cỗ Máy

Không phải mọi thứ đều hoàn hảo đâu, bạn tôi ơi. Chúng ta phải có sự tôn trọng.

Cảm giác thở dưới nước giống như... đang đi mượn vậy.

Bạn ý thức rất rõ về thời gian của mình. Bạn có một chiếc đồng hồ đo. Nó đếm ngược. 200 bar. 150 bar. 100 bar. Bạn đang mang sự sống trên lưng mình. Điều này tạo ra một cảm xúc rất đặc biệt: Sự trân quý.

Mỗi hơi thở đều có cái giá của nó. Vì vậy, bạn học cách trân trọng chúng. Bạn không thở hổn hển như một con chó. Bạn thở chậm. Sâu. Bạn trở thành một "kẻ hà tiện" với lượng không khí của mình. Điều này kết nối bạn với cơ thể theo cách mà bạn chưa bao giờ cảm thấy trên đất liền. Bạn cảm nhận được cơ hoành của mình mở rộng. Bạn cảm thấy lượng carbon dioxide tích tụ nếu bạn bỏ lỡ một nhịp thở. Bạn là một cỗ máy và một linh hồn đang làm việc cùng nhau.

Ở Blue Hole (Hố Xanh), nơi tôi hướng dẫn cho những thợ lặn nâng cao, cảm giác này còn mạnh mẽ hơn. Sắc xanh thẳm vẫy gọi bạn. Thật dễ dàng để cảm thấy quá thoải mái. Đó là lý do tại sao chúng tôi nói biển có những bóng ma. Khí nitơ ở độ sâu có thể làm bạn thấy say, gọi là say nitơ. Chúng tôi gọi đó là "hiệu ứng Martini". Bạn cảm thấy hạnh phúc. Quá hạnh phúc. Bạn quên mất mình là con người.

Đó là lý do tôi ở đó. Để vỗ nhẹ vào vai bạn và nói: "Bạn hiền, kiểm tra lượng khí đi."

Trở Lại Với Trọng Lực

Khi buổi lặn kết thúc và chúng ta nổi lên mặt nước, cảm giác thật nặng nề.

Trọng lực tóm lấy bạn ngay lập tức. Bình khí lại trở nên nặng trịch. Nước chảy ra từ tai bạn. Bạn nhả mồm thở ra và không khí có vị ẩm và đặc. Nó có vị muối, xăng và kem chống nắng.

Nhưng bạn đang mỉm cười.

Ai cũng mỉm cười cả. Đó là một phản xạ tự nhiên. Bạn vừa du hành đến một hành tinh khác và trở về.

Bạn hỏi cảm giác đó ra sao ư?

Nó giống như bạn đang nắm giữ một bí mật. Bạn nhìn những du khách đang đi bộ trên lối đi sát biển, ăn kem, nhìn lên mặt nước. Họ thấy bề mặt. Còn bạn? Bạn biết điều gì ở bên dưới. Bạn đã hít thở luồng không khí bị cấm.

Đến đây. Uống nốt chén trà đi. Gió đang lặng dần rồi. Ngày mai, tôi sẽ không chỉ kể cho bạn nghe nữa. Chúng ta sẽ đi. Chính bạn sẽ tự nghe thấy tiếng bong bóng của mình.

Post-dive tea